Talk to brother – Nói với em trai

I have a younger brother who is 10 years old younger than me. Currently he’s 1st year student taking a law course.

When he was 8 y/o, I was 18 and moved out from my hometown to city to study university. Every time I went home he asked me to play games with him, which I didn’t really enjoy since it was no longer for me. There are ups and downs in our relationship, but basically we are in good term and respect each other. He sometimes looks up to me, listens to me, consider me as his “mentor”. And he sometimes (most of the time) is apple of my eyes.

Just a memory between us, in lunar new year holiday in Vietnam, children are being given “red envelope” contain money by adults. Years ago, we went to relatives, acquaintances’ houses together, he was being given those red envelopes. Every time someone gave him that, his first action was look at me first, to see if I allow him to get or not. If I didn’t allow, he tried his best to return the money, even if we were at the gate to say farewell, he ran into the house to put the money back on the table.

Telling about our stories is the safest thing I can do. To share and express myself, my perspectives.

He’s one person/the person who I need to/want to care about. And it’s easier for me to do it since he’s my family member and younger than me. Our age difference, my life experience and his respect to me can help me easily tell/teach him something.

My brother kinda like history, weapon. He can spend hours watching, reading about the war, history, weapon … When we visited Hanoi Air Force Museum on 2012, he told me a lot about almost all the aircrafts, rockets and weapons there although it was his 1st time seeing them in person.

Pic: we are at Hanoi Air Force Museum on 2012:

First story

Last year, 2014, when I was still in the Philippines, he sent me a video link via FB message about a history event of Vietnam. I asked him: “What does it relate to me? Why do I need to watch it?”. I replied sound like he’s mad: “I was wrong when I sent it to you. You don’t like it at all. But for me, I like it”. Then when we chatted on Skype, here’s what I told him:

“Why did I ask you those questions by that time? I know that: 1st, that video is about Vietnam history, it’s important, I should watch it. 2nd, I’m your sister, I should care about what you care about.

However, I asked you like that because of YOU. Because, if I want to be your good sister, I should be both your friend and … your “enemy”. Be your friend to compliant you, encourage you, motivate you. Be your enemy to query you, make it hard for you and the end purpose is show you things which you haven’t seen.

If I’m only your friend, I would say: “oh, that video is good, I haven’t watched but I will watch”. But I asked you like that since I want to see your behaviors, how do you react. Because, the way you react in one thing, can be same in other things. Imagine a similar situation (close your eyes), one day, you bring your draft about a product to someone important, saying: “Please read my draft!”, he said: “I’m so busy. You have something to convince me to read?” “Ah, it says about this equipment, this technology” “Then what does it relate to me, how does it help me?”. By then, would you say: “I was wrong when I bring it here. You don’t like it at all. But for me, I like it”. Then you went out, got nothing. (you can open your eyes). Or you would say: “with this technology, equipment, it would be helpful for your new product like that, like this”.

Maybe you think that it’s in future, at that time you will be different. But what are you doing in current, all affect your future. I even haven’t said that: You are wrong. You shouldn’t introduce it to me, you already told me and told yourself that you are wrong. Even you don’t believe yourself, so who believe in you? And who can you convince. Even father thinks that he’s ugliest at home, so who can think that he’s handsome. I know that by that time, you want to share with me. But imagine I’m not your sister. For example, you posted that video for long time, but no one care, you ask friend – Khuyen “K, have you watched the video I posted?”. Then friend-K said: “What does it relate to me? Why do I need to watch it?” then how do you treat that situation.

For example, you can tell me that: “ah, since you study water engineering, and that video mentioned about WSS of Saigon”. The answer may not need to be perfect (obviously, when you have time, you should make it the best as possible). It’s important to convince yourself that you are RIGHT. Means, you can find any example relate between video and that friend. Problem solved”.

Vietnamese:

Tại sao lúc đó chị lại hỏi em như vậy? Chị biết: thứ nhất, video đó về lịch sử Việt Nam, rất quan trọng, chị nên xem. Thứ hai: chị là chị của em, chị nên quan tâm đến những gì em quan tâm tới. Tuy nhiên, chị hỏi như thế là vì EM. Bởi vì, nếu chị muốn làm một người chị tốt của em, thì chị vừa phải là bạn, vừa phải là “kẻ thù” của em. Là bạn của em để mềm mỏng với em, khuyến khích em, động viên em. Là kẻ thù của em để truy vấn em, làm khó em và mục đích cuối cùng là để chỉ ra những điều em chưa nhìn thấy.

Nếu chị chỉ là bạn của em thì chị sẽ nói là: “à, cái video đó hay đấy, chị chưa xem nhưng chị sẽ xem”. Còn chị hỏi như vậy là chị thử xem em sẽ xử lý tình huống thế nào, em bộc lộ con người em như thế nào. Bởi vì, cách xử lý tình huống trong một việc, sẽ suy ra được rất nhiều việc. Tưởng tượng một tình huống tương tự (nhắm mắt lại), một ngày nào đó, em mang một bản đề cương do em soạn thảo đến gặp một người quan trọng, nói là: “Ông xem bản đề cương này của tôi đi”. “Tôi bận lắm, anh có gì để thuyết phục tôi xem nó không?” “À, nó nói về thiết bị này, công nghệ này” “Thế thì nó liên quan gì đến tôi, giúp ích gì cho tôi”. Thì đến đây liệu em có nói là: “Tôi đã sai khi mang nó đến đây. Ngài chả thích thú gì với nó cả. Còn tôi thì tôi thích nó”. Rồi em ra về, chẳng được gì. (em có thể mở mắt). Hay em sẽ nói là: “với thiết bị này, công nghệ này, sẽ giúp cho sản phẩm mới của ngài thế này, thế kia”.

Có thể em nghĩ là nó ở thì tương lai, đến lúc đó mình sẽ khác. Nhưng những gì em làm ở hiện tại, ảnh hưởng đến tương lai rất nhiều. Chị chưa mở miệng nói là: “Em sai rồi. Em không nên giới thiệu nó với chị”, em đã tự nói với chị và với bản thân em là em sai. Đến em còn không tin vào bản thân em, còn không thuyết phục được bản thân em thì ai sẽ tin vào em? Và em sẽ thuyết phục được ai? Đến bố còn mình nghĩ là mình xấu xí nhất nhà, thì còn ai nghĩ là bố đẹp.

Chị biết lúc đó, em muốn chia sẻ với chị. Nhưng thử tưởng tượng chị không phải là chị mà là một người bạn của em. Ví dụ em post một cái video lâu quá rồi mà chẳng có ma nào quan tâm, em ra hỏi bạn Khuyên là “Bạn K ơi, bạn xem video của tớ chưa?”. Bạn K nói là: “Nó liên quan gì đến tớ, tại sao tớ cần xem nó?” thì em xử lý thế nào? 

Ví dụ, em có thể nói với chị là” À tớ thấy bạn học cấp thoát nước, mà trong đó có nói về HTCN của Sài gòn”. Câu trả lời không cần hoàn hảo, tất nhiên nếu có thời gian, điều kiện thì làm cho câu trả lời càng thuyết phục càng tốt. Quan trọng nhất là em thuyết phục bản thân mình là mình ĐÚNG. Ý là em hãy tìm bất cứ điểm gì liên quan giữa video và người bạn đó. Vấn đề được giải quyết.

2nd story

This year he got into an University as a high-ranked student. He had chance to give a speech in front of the school in the first day of school year. He had chance to get “a position” in his class. Since I wanted him to be “better”, so I encouraged, urged him to take those opportunities. Then I realized that, if I do it, I’m not different with other people who urge me, ask me to become like this like that.

So here is my email to him. Vietnamese first:

Em trai à,
Thời gian gần đây khi em nhập trường, vì em được điểm cao nên em có cơ hội được giữ chức vụ này kia trong lớp.
Em có cả cơ hội lên phát biểu cảm tưởng.
Chị thì vì nửa muốn em bạo dạn hơn, có nhiều cơ hội hơn, trưởng thành hơn, nửa vì ham “vinh quang, hư danh” cho em, mà bảo em nhận chức này, chức kia, và chớp lấy cơ hội phát biểu.
Chị chợt nhớ ra là nếu chị làm thế này với em, thì không khác gì mẹ và mọi người với chị cả. 
Mọi người luôn mong muốn mình “đạt được” cái gì đó hữu hình, mà không quan tâm xem trong lòng mình thật sự nghĩ gì, muốn gì.
Vì vậy chị muốn nói là: em hãy tin vào bản thân mình nhất và trước hết, trước khi tin vào bất cứ ai, kể cả chị. 
Nếu tất cả các quyết định trong cuộc sống của em, đều được đưa ra từ trái tim, từ linh cảm, 
chứ không phải từ sự sợ hãi hay lo ngại, 
thì đó đều là quyết định đúng.
Có thể em không giữ chức này chức kia, có thể em không phát biểu này kia,
nhưng em có nhiều tài năng, khả năng khác, có nhiều thứ khác để làm. 
Và dù em có thế nào đi chăng nữa, thì em vẫn luôn đủ và xứng đáng, 
và em vẫn luôn được yêu thương.
Em cứ sống vô tư, hồn nhiên, mạnh mẽ và không cần chứng tỏ mình với ai khác nhé!
Chỉ cần em được là bản thân em là đủ.
English:
My dear brother,
Recently, when you got into University, since you got good grade so you had chance to get a position in the class. You even had chance to give a speech.
I, myself, since half want you to be more daring, have more opportunity, more mature, another half wanting “honor, nominal” for you, so I told you to get those positions, and got the chance to give the speech.
I suddenly remember that if I do it to you, it’s not different with mother and other people do to me. Everyone want us to “reach” something “tangible”, but not care what do we really think and want inside.
So, I want to say that: “you please believe in yourself the most and first, before believe in anyone, even me”.
If all decisions in your life are given from heart, intuition, not from the worry or afraid, they are all right decisions.
Maybe you don’t keep any position, maybe you don’t give the speech, but you have lots of other talents and abilities, there are other things for you to do.
And no matter what you do, you are always worthy and enough, and you are always loved.
You just continue to live carefree, strong and need not to prove yourself with anyone!
If you can be yourself, that’s enough.
 And here is what he replied me.
Vietnamese:
“Thật sự là khi ko phải phát biểu em thấy rất nhẹ nhàng. thời gian ở đây em chợt nhận ra là có lẽ mình hợp làm người hỗ trợ hơn là người đứng đầu.những điều ấy em ko đạt được em cũng hối tiếc và buồn nhưng ít thôi.bởi vì người ta hơn mình người ta làm là đúng rồi.cái gì cũng phải có quá trình,em đã tham gia clb tiếng anh của khoa,em mong rằng dần dần mình sẽ mạnh dạn,tự tin lên,bắt đầu từ đây”
English:
“When I didn’t have to give the speech, I felt free. When I am here, I feel like that I’m good at being a supporter rather than the leader. When I didn’t reach those things, I also regret and sad, but small. Since they are better than me, so let they do it, it’s right. Everything take a journey, I already joined English club, I hope that I will get more confidence from here”.
——
To be updated.

Tell me what you think

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s